TÌNH YÊU

Hôm nay, chủ đề viết của tôi là “Yêu”. Tôi biết, dù có thêm hàng triệu bài viết nói về tình yêu đi chăng nữa, chúng ta vẫn chẳng ngần ngại dành thời gian để đọc từng câu, từng chữ. Dù là những bộ phim tình yêu sến sẩm với nhiều tình huống thiếu logic, dù là những cuốn tiểu thuyết viết về tình yêu quá nhiều điều vô lý, hay có thể là những câu chữ ngốc nghếch trong bài hát nào đó, chúng ta vẫn cứ xem, vẫn cứ đọc và vẫn cứ nghe.

Đơn giản vì, chúng ta luôn cần có tình yêu.

Có hàng triệu những điều nhỏ bé trên đời, mà khi ghép chúng lại, bạn sẽ thấy chúng như được sinh ra để dành cho nhau. Tôi gọi đó là “Tình yêu”. Nếu coi mỗi chúng ta là một mảnh ghép trong bức tranh về tình yêu, thế giới sẽ có hơn 7 tỷ mảnh ghép nhỏ bé khác. Thật chẳng dễ dàng gì để kiếm tìm một mảnh ghép “khớp” với bạn, nhưng điều kỳ diệu là chúng ta vẫn luôn kiên nhẫn và mải miết kiếm tìm.

Tôi biết có những người may mắn tìm được đúng mảnh ghép của đời mình, nhưng cũng có những trái tim nhỏ bé phải chịu nhiều tổn thương trước khi tìm được hạnh phúc thực sự. Nhưng dù lý do là gì, tôi vẫn tin, nếu đủ kiên nhẫn và khao khát yêu thương, tình yêu sẽ đến ở một thời điểm nào đó trong đời.

Ai đó thắc mắc rằng: “Vậy làm thế nào để biết bản thân đã tìm được đúng người mình yêu?”
Câu hỏi này thật khó. Tôi thực sự không có câu trả lời.

“Love is like the wind, you can’t see it but you can feel it” – Tình yêu giống như những cơn gió, bạn không thể thấy chúng nhưng bạn có thể cảm nhận. Vậy nên, điều mà tôi muốn nói với bạn, chỉ đơn giản là: “Hãy lắng nghe trái tim mình.” Tình yêu luôn kỳ diệu, vì nó luôn đến bất ngờ và luôn là người mà bạn chẳng hề mảy may nghĩ tới.

Tôi thực ra chẳng phải là một nhà tâm lý học hay chuyên gia về tình yêu, tôi chỉ là một cô gái 23 tuổi viết về tình yêu bằng một trái tim nhạy cảm và những trải nghiệm bé nhỏ về tình yêu mà tôi từng có, từng chứng kiến và từng được sẻ chia. Xin được phép mượn lời của nhân vật chính trong bộ phim Notting Hill: “Tôi cũng chỉ là một cô gái, đứng trước một chàng trai, và yêu cầu chàng hãy yêu cô gái ấy.”

Tôi từng là cô gái ngại ngùng ghé sát vào tai người mình thương và tỏ tình: “Em thích anh”. Tôi từng vụng về nấu nướng cho người tôi thích vào sinh nhật của người đó. Tôi cũng từng nhẹ nhàng vòng tay qua ôm người tôi yêu và nói nhỏ: “Em yêu anh”. Anh ấy cũng từng mỗi sáng nhắn cho tôi những tin nhắn ngọt ngào và chẳng bao giờ quên chúc tôi ngủ ngon vào buổi tối. Anh cũng từng ôm tôi và dỗ dành như một em bé khi thấy tôi khóc vì mệt mỏi. Chúng tôi từng có những câu chuyện, những trải nghiệm và những ước mơ của tuổi trẻ chẳng bao giờ có thể quên…

Quanh tôi cũng có rất nhiều câu chuyện tình yêu, ngọt ngào có, hạnh phúc có nhưng cố chấp và đau khổ cũng chẳng thiếu. Hôm nay tôi thấy phần bảng tin của cô bạn tôi tràn ngập những hình ảnh yêu thương và những lời nhắn ngọt ngào bên người mình thương, nhưng hôm sau là những lời giận dỗi và những dòng chia sẻ đầy tâm trạng. Tôi cũng có những người bạn, chia tay rồi quay lại, quay lại rồi chia tay. Cũng có những người cố chấp chịu đựng tổn thương để theo đuổi tình yêu chưa có hồi đáp. Cũng có những người sợ đón nhận tình yêu từ ai đó. Ai đó có thể vừa chấm dứt một mối tình, và tôi biết chia tay hẳn sẽ rất buồn, nhưng điều quan trọng là sâu thẳm trong trái tim, bạn thấy thấy nhẹ nhàng, bình yên và hạnh phúc.

Tình yêu vốn dĩ có nhiều cảm xúc. Hoặc bạn có thể nói ngược lại: “Những dư vị cảm xúc tạo nên tình yêu”.

Vậy bạn tôi ơi, bạn đã tìm thấy những mảnh ghép thực sự của mình chưa? Hãy chia sẻ cùng tôi 🙂

Cảm ơn các bạn đã tin đọc.
Thùy Trang

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *