SỰ TỬ TẾ

Sáng nay thức dậy, tôi có vô tình đọc được một bài viết với tiêu đề: “Titanic và những điều vĩ đại chưa kể”, bài viết được trích và biên soạn từ 17 trang hồi ký của ngài Charles Lightoller, thuyền phó thứ 2 trên con tàu Titanic, ông là người cuối cùng được kéo lên trên thuyền cứu hộ, và cũng là người còn sống sót có chức vị cao nhất trên thuyền lúc đó.

Điều thú vị là bài viết này không nói về bộ phim Titanic, mà đó là những dòng hồi ký kể lại những câu chuyện về sự tử tế và lòng vị tha trong vụ đắm tàu năm ấy – một chi tiết đáng giá mà hầu như tất cả đều bỏ qua.

Tôi xin được trích một đoạn ngắn trong bài như sau:

“Astor đệ tứ (John Jacob Astor IV), một nhà kinh doanh, nhà phát minh, nhà văn nổi tiếng và là một trong những người giàu nhất thế giới lúc bấy giờ. Sau khi đưa người vợ mang thai 5 tháng tuổi lên thuyền cứu hộ, một tay dắt chó, tay còn lại châm điếu xì gà rồi hét to về phía chiếc thuyền cứu hộ đang trôi dần về nơi xa: “Anh yêu hai mẹ con”.

Thuyền phó I đã ra mệnh lệnh cho Astor đệ tứ lên thuyền, nhưng ông kiên quyết trả lời rằng: “Tôi thích cách nói cơ bản nhất (bảo vệ phái yếu)!”. Sau đó, ông nhường chỗ của mình cho một người phụ nữ ở khoang hạng 3.

Vài ngày sau, khi bình minh vươn lên trên mặt biển Đại Tây Dương, đội cứu hộ tìm thấy thi thể ông trong tình trạng đầu bị chấn thương nghiêm trọng do đập vào ống khói. Khối tài sản của ông đủ để chế tạo 10 con tàu Titanic, nhưng Astor đệ tứ đã từ chối tất cả. Ông chọn cái chết để bảo vệ người thân yêu của mình, bảo vệ “phụ nữ và trẻ em” và bảo vệ nhân cách của mình.”

Bên cạnh Astor đệ tứ, còn có nhà tỷ phú Ben Guggenheim, Strauss, Acid, nhà báo nổi tiếng Stead, Thiếu tá pháo binh Bart, kỹ sư Robble nổi tiếng v.v.. Họ nhường chỗ của mình trên thuyền cứu hộ cho phụ nữ, trẻ em, dù đó là một thương nhân nổi tiếng hay người hầu. Sự tử tế và lòng vị tha khi ấy vượt lên trên cả tình yêu thiêng liêng và mọi của cải vật chất quý giá. Tôi nghĩ có lẽ, đó là lý do mà Charles nói: “Chỉ cần tôi còn sống, tôi sẽ không bao giờ quên được cảnh tượng đêm đó!”

Trong buổi đêm u ám và kinh hoàng ấy, dưới bức màn đen tối của những mất mát và thương đau, người ta vẫn thấy những tia sáng đẹp đẽ của tình yêu, sự tử tế từ những nhân cách cao đẹp. Đâu đó người ta vẫn thấy những nụ cười chào tạm biệt, những tiếng nói ấm áp vang vọng: “Anh yêu hai mẹ con rất nhiều” và cả thứ âm thanh tĩnh lặng trong giây phút chia xa.

Tôi đã thực sự xúc động khi đọc bài viết này. Hóa ra sự tử tế đẹp hơn những gì tôi tưởng.

Sự tử tế khiến tôi nhận ra chúng ta đều bình đẳng, bất kể văn hóa, tôn giáo, nghề nghiệp, điều kiện tài chính hay người có tầm ảnh hưởng… Dù chúng ta là ai, chúng ta vẫn luôn cần tử tế và xứng đáng đón nhận sự tử tế từ mọi người.

Một cái ôm an ủi, một lời động viên chân thành hay một lời khen ngợi cũng có thể kéo ai ra đó khỏi bờ vực của sự tuyệt vọng. Sự tử tế nhắc nhở chúng ta rằng đôi khi chỉ một hành động tử tế nhỏ bé, cũng có thể tạo nên những điều tuyệt vời.

Sự tử tế dạy chúng ta cách yêu thương và bảo vệ lẫn nhau.

Sự tử tế khiến ta nhận ra tình yêu quan trọng đến nhường nào…

Dù đi đâu, làm gì hay ở đâu, bạn hãy luôn tự nhắc nhở bản thân: “Hãy sống thật tử tế”. Thực ra, với tôi, sự tử tế không chỉ được đong đếm bằng những việc tốt mà bạn đã làm mà đó còn là suy nghĩ của bạn, ước mơ của bạn, những hành động bé nhỏ đời thường mà bạn làm với mọi người xung quanh. Tử tế là khi bạn biết lắng nghe, biết tôn trọng, biết cảm ơn, biết xin lỗi, biết yêu thương và sống tích cực.

Tôi nghĩ còn nhiều điều tử tế nữa mà tôi chưa viết đủ. Nếu được, bạn hãy bổ sung thêm cùng tôi nhé!

——‐—
Nguồn ảnh: Matt Collamer
Link bài viết “Titanic và những điều vĩ đại chưa kể”: https://m.facebook.com/story.php?story_fbid=3028893837177956&id=1260080234059334

Cảm ơn đã tin đọc. 

Thùy Trang

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *