PHIM ẢNH

Hồi còn nhỏ, mỗi lần tôi biếng ăn hoặc bỏ đồ ăn, bố tôi thường nhắc nhiều về những người ăn xin hay những người sống ở khu ổ chuột trong những bộ phim. Bố bảo: “Con nhìn vào những bộ phim ấy, có những người nghèo khổ còn không có gì để ăn kia kìa. Học ở đâu xa xôi, học ngay ở những bộ phim đấy. Xem phim đâu phải chỉ xem cho vui, xem phim còn là để học…”

Giờ lớn lên tôi nhận ra một điều, những bộ phim không chỉ chứa đựng những bài học ý nghĩa như lời bố hay nói, tôi nghĩ nó còn đại diện cho những giấc mơ, những nỗi niềm, những hy vọng và cả những hoài niệm. Với tôi, những người làm phim cũng giống như những người cầm bút, bên cạnh việc mong muốn gửi gắm một thông điệp nào đó cho độc giả của mình, đó còn là mong muốn được giãi bày những suy tư, những cảm xúc, quan điểm cá nhân và cả khao khát được đón nhận.

Vậy nên, sẽ thật khó để có thể hiểu hết 100% ý nghĩa của một bộ phim nào đó, đọc ra tâm tư của một người vốn dĩ là điều không hề dễ dàng. Nhưng có lẽ đó lại là cái hay ho của phim ảnh, mỗi người một quan điểm, mỗi người một cảm nhận, mỗi người một cách ứng xử.
Tôi nghĩ chính điều ấy, là những “gia vị” để tạo nên hai từ “xã hội”.

Trước khi viết bài viết này, tôi đã thử gõ “Why movies still matter” trên thanh tìm kiếm và thu về hơn 2 triệu kết quả nói về vấn đề này. Tôi lướt qua một vài bài báo ở trang đầu tiên, hầu hết có hàng ngàn lý do để giải thích cho điều đó. Đây vốn dĩ không phải là một câu hỏi khó, nhưng nó là một câu hỏi rộng. Mỗi chúng ta sẽ có cách trả lời của riêng mình. Với tôi, nếu phim ảnh biến mất, đồng nghĩa với việc thế giới cũng sẽ mất đi một hình thức giáo dục tuyệt vời.

Tôi xem rất nhiều phim, ở nhiều thể loại. Chắc các bạn cũng vậy.

Có một vài bộ phim tôi ấn tượng và có thể nhớ ngay lúc này: The Notebook, Love Rosie, The Book Thief, The Outlander, Prison Break, Sherlock Holmes, Itaewon Class, Kingdom, v.v.

Prison Break là một trong những bộ phim tôi xem lại nhiều nhất. Thông minh, lôi cuốn, ý nghĩa và hài hước là những tính từ tôi dùng cho bộ phim này. Nhưng làm ơn hãy tăng những tính từ đó thêm một level, bởi như vậy mới có thể mô tả đúng những gì tôi cảm thấy.

Có một câu nói rất hay của Michael Scofield trong bộ phim mà tôi thích: “I choose to have faith, because without that, I have nothing… It’s the only thing that’s keeping me going.” (Tôi chọn lựa niềm tin, bởi nếu thiếu nó, tôi sẽ chẳng còn gì… Đó là lý do duy nhất để tôi tiếp tục mọi thứ). Bộ phim dạy tôi rằng, cho dù mọi việc đều thất bại, hãy cứ tiếp tục. Nếu kế hoạch A đổ vỡ, hãy chuyển sang kế hoạch B, nếu kế hoạch B thất bại, hãy tiếp tục chuyển sang kế hoạch C, và nếu kế hoạch C cũng không thành, vẫn còn rất nhiều kế hoạch đằng sau nó. Khi bạn đi hết bảng chữ cái, hãy bắt đầu ghép chữ để tạo ra một bảng chữ mới. Điều quan trọng nhất là CHỈ CẦN BẠN TIẾP TỤC.

Prison Break còn khiến tôi nhận ra dù tử tế hay xấu xa, dù tự do hay phạm tội, gia đình vẫn luôn là điều quan trọng và là thứ có thể khơi dậy những điều tốt đẹp ở mỗi người. Dù là Michael Scofield, Lincoln Burrows, Brad Bellick hay điên rồ nhất là “T-Bag”, tôi vẫn thấy ở mỗi nhất vật những khao khát được yêu thương, được đoàn tụ và được có một gia đình đầm ấm của riêng mình.

Xin được tặng bạn những lời kết của bài viết này bằng một thông điệp ý nghĩa nữa qua lời của Michael Scofield: “Khi còn nhỏ, tôi thường không thể ngủ vào buổi tối bởi suy nghĩ luôn có một con quái vật trong tủ quần áo. Nhưng anh tôi đã nói rằng chẳng có gì ở đó ngoài nỗi sợ. Mà nỗi sợ thì không hề có thật. Anh nói nó sẽ chẳng thể làm gì được tôi. Nó đơn giản chỉ là không khí. Hoặc thậm chí chẳng là gì. Anh nói điều duy nhất tôi cần làm là đối diện với nỗi sợ vô hình ấy.
Chỉ cần mở cánh cửa đó ra, và con quái vật sẽ biến mất.”

——–
Cảm ơn các bạn đã tin đọc.
Thùy Trang

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *