NHỮNG ĐIỀU ĐÃ “CŨ”

Tôi vẫn thường nghe mọi người nói rằng: “Quá khứ và hiện tại là hai khái niệm đối nghịch nhau.” Cá nhân tôi thì luôn nghĩ: “Sẽ chẳng thể nào là “đối nghịch” khi những điều ở hiện tại đều được vun trồng từ quá khứ.”

Hay ai đó vẫn khuyên rằng, để hạnh phúc, chúng ta phải sống cho những ngày hiện tại và đừng nhớ về quá khứ. Tôi thì lại tin rằng quá khứ luôn là một phần của hạnh phúc, chẳng phải người ta cũng thường nói rằng để có niềm vui lâu dài, hãy bỏ tiền để mua những trải nghiệm thay vì đồ vật hay sao?

Những trải nghiệm ấy, suy cho cùng, cũng đều là được mã hóa dưới dạng “ký ức” hay nói cách khác là “những điều đã cũ”.

Meik Wiking, một nhà nghiên cứu tại Viện Nghiên cứu Hạnh phúc người Đan Mạch nói rằng: “Có những trải nghiệm chỉ diễn ra trong một thời gian ngắn, song lại là những điều tốt đẹp và hạnh phúc đến mức ông sẽ mang theo bên mình suốt đời dưới hình hài “ký ức”. Đó có thể là ký ức về lần đầu tiên bạn bay đến Bhutan xinh đẹp, từ tâm trạng lo lắng về lần hạ cánh xuống đường băng được xem là nguy hiểm nhất thế giới, đến những cuộc đi bộ hàng giờ đồng hồ đầy thử thách và rồi tới những giây phút tận hưởng sự an nhiên và trong lành của trời đất. Hay đó cũng có thể những ký ức đẹp đẽ về những cái nắm tay ngại ngùng, những cái nhìn trộm, những trang thư viết vội chẳng dám đọc lại và cả những lần trốn học vui nhiều hơn sợ, v.v. Tất cả những điều ấy, bạn có chắc muốn xóa bỏ và chỉ nghĩ về những điều hiện tại?

Những ký ức luôn hấp dẫn theo một cách riêng. Không phải muốn quên sẽ quên hay muốn xóa sẽ có thể xóa.

Ký ức hấp dẫn tôi giống như cách tôi đắm chìm vào một bức họa về một Hà Nội xưa cũ, một thước phim đen trắng thời chiến, những quán cafe đậm phong cách retro, những chiếc quần ống rộng từ những năm thập niên 70 hay một bức ảnh cưới hiếm hoi của ông bà, v.v.

Với tôi, dù buồn hay vui, những ký ức đều đáng được trân trọng, bởi đó là một phần để tạo nên bạn và tôi của ngày hôm nay. Những ký ức tươi đẹp tạo nên những tâm hồn hạnh phúc. Những sai lầm quá khứ dạy ta cách để trưởng thành. Và với những ký ức buồn đã qua, trái tim bỗng trở nên nhạy cảm hơn để cảm thông và lý trí cũng trở nên dũng cảm hơn để vượt qua mọi chuyện.

Tôi chưa bao giờ bắt mình phải quên đi một điều gì đó đã cũ dù có đau khổ hay tổn thương đến thế nào. Việc xóa đi một điều gì đó sẽ không khiến bạn khá hơn, mà thời gian mới là viên thuốc để chữa lành mọi chuyện. Vốn dĩ từ “quên” hay “xóa” cũng chẳng hề tồn tại trong tâm hồn của mỗi người. Vậy nên, thay vì nói “Tôi sẽ quên nó hay xóa nó” mà hãy nói “ Tôi sẽ chấp nhận đối mặt với nó.”

Nguồn ảnh: Joanna Kosinska

15.4.2020
Cảm ơn các bạn đã tin đọc.
Thùy Trang

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *